Trang chủ Giáo dục Gương xấu cho con

Gương xấu cho con

52
Gương xấu cho con - Ảnh 1.

Hai câu chuyện dưới đây là minh chứng từ thực tế.

Từ chuyện chửi thề…

Nhiều người lớn trong khi nói chuyện với nhau thường kèm theo những câu chửi thề. Nhiều lúc trở thành thói quen nghiễm nhiên và chính người lớn cũng không nhận ra, cứ nói chuyện một cách vô tư dù cho trước mặt là con trẻ.

Tôi đã giật mình khi nghe bé trai 3 tuổi lặp lại câu nói của ông hàng xóm khi ông đuổi đánh chú chó con đang cắn chiếc dép trước sân. Thằng bé cũng cúi xuống lấy chiếc que ném về phía chú chó và nói câu y hệt: “M. mày, cút ra ngoài…”. 

Mặc dù thằng bé nói vẫn chưa rõ câu nhưng hành động bắt chước của cháu thì giống hệt. Thảng hoặc khi con trẻ làm điều gì đó, ông bà, cô chú vẫn thường mắng yêu “mẹ mày, bố mày…!”.

Người lớn chúng ta xin đừng chửi thề hay kèm theo những câu nói tương tự thế mỗi khi nói chuyện dù là chỉ cho vui. Hằng ngày chúng ta vẫn thường dạy con biết lễ phép, biết dùng lời hay ý đẹp. 

Chúng ta vẫn thường chỉnh một đứa bé từ khi nó mới bắt đầu tập nói rằng phải biết dạ, vâng khi nói chuyện với người lớn, phải biết chào, biết ạ khi người lớn cho quà… Nhưng chúng ta lại vô tư phát ngôn, vô tư cãi nhau một cách sỗ sàng trước mặt con trẻ, và chúng ta biện minh rằng chúng ta đang vui, đang xả stress, hay vì giận quá mất khôn.

…Đến chuyện “đi nhầm” giày

Mùa hè vừa qua tôi có dịp đến tham quan Thiền viện Trúc Lâm ở Đà Lạt (Lâm Đồng). Tại đây, khi tôi đang lom khom chuẩn bị mở dây cởi đôi giày bỏ ngoài thềm để vào chánh điện lễ Phật, bỗng nghe kế bên mình tiếng con trẻ vang lên: “Giày này đâu phải giày của mẹ mà mẹ lấy mang!”. Nghe vậy tôi ngước lên nhìn hai mẹ con. Đứa con gái khoảng 5 tuổi, mặc bộ đầm màu đỏ xinh xắn. Còn người mẹ mặc váy đầm màu xanh vừa lễ Phật xong.

Nghe đứa bé nói, tôi biết bé nhắc mẹ đã mang nhầm đôi giày của người khác. Tôi nghĩ chắc do người mẹ lơ đễnh đang suy nghĩ chuyện gì đó nên không để ý. Nhưng không. Bất ngờ người mẹ to tiếng quát con: “Im đi. Sao mà con tài lanh quá vậy. Đôi giày này của mẹ mới mua hôm qua mà”. Nghe mẹ nói như vậy, đứa bé lắc đầu tỏ vẻ không đồng ý. Bé dứt khoát nói: “Con biết ở nhà mẹ có 5 đôi giày. Nhưng không có đôi giày nào giống đôi giày mẹ vừa mới mang”.

Tôi càng bất ngờ hơn khi nghe người mẹ sang sảng nói với con và nại ra lý do kỳ lạ, rất ngược với cách giáo dục con phải biết thật thà, không tham lam: “Giày của mẹ hồi nãy để tại đây. Mẹ nhớ kỹ ngay chỗ này, bây giờ không biết ai ra trước đã lấy mang, buộc lòng mẹ phải mang đôi giày này, chẳng lẽ mẹ đi chân không?!”. Vừa nói, người mẹ vừa nắm tay con bé kéo đi và hối thúc đứa con gái đi thật nhanh ra xe để đi chỗ khác tham quan tiếp.

Tôi để ý, dù hai mẹ con đã đi đoạn đường khá xa nhưng thỉnh thoảng còn thấy đứa bé ngoảnh mặt lại xem chỗ để giày của khách ngoài bậc thềm khi vào chánh điện lễ Phật. Tôi không biết đứa bé muốn tìm đôi giày của mẹ nó lẫn lộn trong nhiều đôi giày dép của nhiều người hay là nó sợ có người phát hiện mẹ mình mang nhầm giày của họ.

Tôi tin đứa bé xử sự đúng. Nó hoàn toàn không hài lòng khi thấy mẹ cố tình lấy giày của người khác mang với lý do giày mình bị lấy mất nên lấy giày của người khác bù lại. Còn người mẹ đã để lại hình ảnh làm nhớ hoài trong tâm trí về một việc không đúng.

Cách xử sự của người lớn là tấm gương phản chiếu của con trẻ. Chúng ta dạy con biết nói lời hay ý đẹp mỗi ngày thì xin đừng chửi thề mỗi khi nói chuyện hay dù chỉ là mắng yêu con trẻ. Chúng ta dạy con làm điều tốt thì trước hết mình hãy làm điều tốt, hoặc chí ít thì đừng làm điều xấu.

Quản con quá chặt, cha mẹ đúng hay sai?Quản con quá chặt, cha mẹ đúng hay sai?

TTO – Sợ con ra ngoài một mình đụng phải xe cộ, gặp phải người xấu, chúng ta thường quản con thật chặt; sợ con nhiễm bệnh, chúng ta lại ngăn con tiếp xúc với đất đai, cây cỏ hay động vật… Chúng ta làm đúng hay sai?